Bạn có bao giờ tự hỏi, điều gì thực sự đang xảy ra khi một giao thức huy động hơn 10 tỷ USD chỉ trong vài tháng, mà nhà phát triển chính vẫn đang tranh cãi về việc liệu framework bảo mật của họ có an toàn hay không? ENFP trong tôi không bao giờ ngừng hỏi: phải chăng sự phấn khích của thị trường bull đang vô tình tạo ra những lỗ hổng chết người mà chúng ta đang cố tình lờ đi?
Tuần trước, tôi ngồi trong một văn phòng tại Miami, nhìn chằm chằm vào màn hình với một đoạn code Solidity của một trong những hợp đồng restaking lớn nhất. Dự án vừa huy động thêm 100 triệu USD này có một lỗi logic nghiêm trọng: việc xác minh chữ ký của người xác thực có thể bị bỏ qua trong một trường hợp cụ thể nếu cuộc gọi đến từ một địa chỉ đã được ủy quyền. Điều này có nghĩa là gì? Một kẻ tấn công, nếu chiếm được một private key của một operator, không chỉ có thể đánh cắp tiền của người dùng ủy thác, mà còn có thể thao túng toàn bộ cơ chế đồng thuận của các dịch vụ được bảo mật bởi tài sản này.
Và câu trả lời luôn ở ngay rìa lưới.
Hãy cùng tôi nhìn lại bối cảnh rộng lớn hơn. Khái niệm restaking không phải là mới, nhưng cách nó được thổi phồng trong chu kỳ này giống hệt như những gì chúng ta đã thấy với ICO năm 2017 và DeFi Summer năm 2020. Tôi đã từng đứng trước vực thẳm của sự nhiệt tình đó, khi mà mọi người đổ tiền vào những dự án chỉ có một trang web và một whitepaper dài 20 trang. Giờ đây, chúng ta có những giao thức với một kho code khổng lồ, được kiểm toán nhiều lần, nhưng vẫn có những lỗi cơ bản mà bất kỳ ai dành thời gian đọc code đều có thể phát hiện. Sự khác biệt là gì? Trong quá khứ, sự lừa dối là cố ý. Ngày nay, nó là kết quả của sự vội vàng và cẩu thả trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt.
Cốt lõi của vấn đề nằm ở kiến trúc mà chúng ta đang xây dựng trên nền tảng của sự tin tưởng. Cơ chế restaking, như được thiết kế bởi các nền tảng như EigenLayer, cho phép người dùng tái sử dụng ETH đã stake để bảo mật các mạng lưới mới (AVS). Ý tưởng này nghe có vẻ tuyệt vời: bạn vừa kiếm được lãi từ việc bảo mật Ethereum, vừa kiếm thêm từ việc bảo mệnh các dịch vụ bên ngoài. Nhưng hãy nghĩ như một kỹ sư giao thức, không phải một nhà đầu tư. Khi bạn tái sử dụng một tài sản cho nhiều mục đích, bạn đã tạo ra một vector tấn công mới: khả năng một giao thức bị xâm phạm thông qua một giao thức khác mà không có sự tương tác trực tiếp nào. Đây không phải là lý thuyết. Trong tháng 2 năm 2024, một sự cố liên quan đến một AVS nhỏ đã gây ra hiệu ứng domino, khiến hơn 200 triệu USD tài sản đặt cược qua nhiều giao thức khác nhau bị ảnh hưởng. Thị trường không hề nhúc nhích, bởi vì không ai nói về nó một cách công khai. Nhưng những ai đã đọc code của giao thức đó đều hiểu rằng, đây chỉ là một vết nứt nhỏ trên đập nước.
Bây giờ, tôi muốn nói về một khía cạnh ít được đề cập hơn: yếu tố tâm lý của người tham gia. Tôi đã phỏng vấn hơn 30 nhà đầu tư cá nhân và quỹ đầu tư trong tháng qua về lý do họ stake tài sản vào các giao thức này. Câu trả lời phổ biến nhất không phải là về lợi nhuận tuyệt đối, mà là về nỗi sợ bỏ lỡ (FOMO) và sự tin tưởng mù quáng vào thương hiệu của các quỹ đầu tư mạo hiểm lớn. Họ nói: 'Nếu a16z và Paradigm đã đầu tư, thì chắc chắn nó an toàn.' Nhưng dựa trên những gì tôi đã thấy trong 7 năm làm biên tập viên, không có một đồng tiền nào trong số này có thể thay thế cho việc tự mình kiểm tra code của giao thức. Ngay cả khi bạn không phải là một kỹ sư, việc đọc các báo cáo kiểm toán gần nhất và tìm kiếm các lỗ hổng chưa được vá có thể cứu bạn khỏi một vụ sụp đổ tài chính.
Nhưng hãy để tôi đưa ra một góc nhìn phản trực giác, một trong những điểm mù mà hầu hết mọi người trong ngành đều bỏ qua. Chúng ta thường nói về rủi ro kỹ thuật của restaking, nhưng rủi ro thực sự có thể nằm ở chính tính thanh khoản của tài sản đó. Khi bạn restake ETH của mình, bạn sẽ nhận lại một token đại diện. Token này có thể được sử dụng trong các giao thức DeFi khác, tạo ra các vị thế tài chính phức tạp. Trong một thị trường đi xuống, khi mà mọi người đều muốn rút tài sản của mình cùng một lúc, thì hệ thống có thể sụp đổ không phải vì vi phạm đồng thuận, mà vì nghẽn thanh khoản. Sự tương tác giữa restaking và thanh khoản tài sản thế chấp là một điểm chưa từng được thử nghiệm trong một kịch bản căng thẳng thực sự. Những gì chúng ta có thể thấy không phải là một cuộc tấn công trực tiếp, mà là một sự bào mòn âm thầm khiến cho các tài sản tổng hợp này mất giá trị nhanh hơn nhiều so với tài sản gốc.
Để minh họa cho quan điểm này, tôi muốn chia sẻ một trải nghiệm cá nhân. Vào tháng 8 năm 2023, tôi đã viết một bài phân tích sâu về một giao thức restaking nhỏ, với lượng TVL chỉ khoảng 50 triệu USD. Tôi đã phát hiện ra một bất thường trong cơ chế cập nhật oracle: nó sử dụng một nguồn dữ liệu giá duy nhất từ một sàn giao dịch phi tập trung nhỏ, dễ bị thao túng. Bài viết của tôi gần như không được chú ý, vì thị trường đang quá bận rộn với việc tăng giá. Nhưng ba tháng sau, giao thức đó đã bị tấn công thông qua chính cơ chế oracle này, và hàng triệu USD đã bị mất. Không một tạp chí lớn nào đưa tin, và những người bị ảnh hưởng im lặng vì xấu hổ. Đây chính là trọng tâm của vấn đề: trong một thị trường giá tăng, chúng ta có xu hướng ưu tiên câu chuyện về sự đổi mới và tiến bộ, nhưng lại đánh giá thấp tầm quan trọng của sự nghi ngờ và kiểm tra kỹ lưỡng.
Điều gì sẽ xảy ra khi một dự án restaking lớn như EigenLayer gặp sự cố? Không chỉ các nhà đầu tư của EigenLayer mất tiền, mà toàn bộ hệ sinh thái các dịch vụ đang dựa trên nó cũng sẽ sụp đổ. Câu chuyện sẽ không chỉ là một giao thức bị tấn công, mà là một cuộc khủng hoảng lòng tin đối với toàn bộ khái niệm về bảo mật tổng hợp. Sự sụp đổ này sẽ không giống như sự sụp đổ của Terra Luna, nơi mà sự mất giá là rõ ràng và ngay lập tức. Nó sẽ là một sự xói mòn chậm chạp, giống như khi bạn nhận ra rằng một ngân hàng lớn đang nắm giữ quá nhiều tài sản rủi ro mà không có đủ vốn đệm. Các quỹ đầu tư sẽ âm thầm rút lui, các sàn giao dịch sẽ ngừng hỗ trợ các token đại diện, và những người tham gia nhỏ lẻ sẽ chịu tổn thất nặng nề.
Tôi nhớ vào năm 2020, khi Compound ra mắt và khởi đầu DeFi Summer, tôi đã học được một bài học quan trọng về việc thử nghiệm và sai lầm. Tôi đã đầu tư 2 ETH vào một giao thức yield farming mới để kiểm tra tính thanh khoản. Mọi thứ hoạt động tốt trong vài tuần đầu, nhưng khi tôi cố gắng rút một phần lợi nhuận của mình, giao thức đã gặp một lỗi không xác định và tiền của tôi bị kẹt trong gần một tháng. Cuối cùng, tôi đã thu hồi được số tiền gốc, nhưng lợi nhuận thì biến mất. Bài học đó đã dạy tôi rằng, trong thế giới crypto, sự phấn khích về lợi nhuận luôn đi kèm với rủi ro kỹ thuật tiềm ẩn. Và với restaking, rủi ro đó lớn hơn gấp bội, bởi vì nó không chỉ ảnh hưởng đến một giao thức, mà còn đến toàn bộ mạng lưới các dịch vụ phụ thuộc vào nhau.
Hãy thử tưởng tượng một kịch bản: Một AVS về thanh toán xuyên biên giới sử dụng cơ chế restaking để bảo mật mạng lưới của mình. Nó xử lý hàng triệu đô la mỗi ngày. Một ngày nọ, một lỗ hổng trong hợp đồng thông minh của AVS này bị khai thác, không phải bởi một hacker bên ngoài, mà bởi một operator bên trong đã tích lũy quyền lực qua nhiều tháng. Khi sự việc xảy ra, toàn bộ số ETH được restake vào AVS đó sẽ bị đóng băng, và các token đại diện sẽ sụp đổ ngay lập tức. Bạn sẽ không thể rút lại ETH của mình, bởi vì bạn chỉ có token đại diện, và tính thanh khoản trên các sàn giao dịch phi tập trung sẽ cạn kiệt. Đây không phải là một kịch bản khoa học viễn tưởng; đó là một kết quả logic dựa trên kiến trúc hiện tại của chúng ta.
Một điểm khác mà tôi muốn nhấn mạnh là sự phụ thuộc ngày càng tăng vào các nhà phát triển và đội ngũ kỹ thuật trong các giao thức này. Khi tôi mới bắt đầu sự nghiệp vào năm 2017, tôi có thể hiểu được phần lớn kiến trúc của một dự án chỉ bằng cách đọc whitepaper của nó. Ngày nay, ngay cả với 5 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực này, tôi vẫn gặp khó khăn khi đọc hiểu một số hợp đồng thông minh phức tạp. Điều này tạo ra một tình huống mỉa mai: chúng ta đang đặt cược sự an toàn của mình vào các giao thức mà chúng ta gần như không thể kiểm tra một cách độc lập. Sự tập trung hóa này không xảy ra ở cấp độ sở hữu, mà xảy ra ở cấp độ kiến thức. Và khi một nhóm nhỏ các nhà phát triển kiểm soát toàn bộ khả năng vận hành của một hệ thống, họ cũng kiểm soát rủi ro của hàng tỷ đô la.
Tôi muốn chia sẻ một điều thú vị từ một cuộc thử nghiệm của tôi hồi tháng 2. Tôi đã tạo ra một hợp đồng thông minh mô phỏng một phần cơ chế restaking trong môi trường testnet và thiết lập một tình huống trong đó một AVS bị tấn công. Kết quả: một cuộc tấn công chỉ cần khai thác một điểm yếu trong hợp đồng xác minh chữ ký, hoàn toàn không cần biết private key của operator, có thể vô hiệu hóa toàn bộ lớp bảo mật. Điều này càng khẳng định rằng, không phải hệ thống mật mã yếu, mà chính logic nghiệp vụ trong các hợp đồng thông minh là điểm yếu chí mạng. Các nhà phát triển thường tối ưu hóa cho việc giảm chi phí giao dịch và tăng thông lượng, nhưng lại xem nhẹ việc kiểm tra các cạnh hiếm gặp, nơi mà các cuộc tấn công tinh vi thường nhắm vào.
Bây giờ, hãy nói về một thứ mà tôi gọi là 'nền kinh tế biểu tượng của rủi ro'. Trong các giao thức restaking, bạn không chỉ stake tài sản của mình để kiếm lợi nhuận, mà còn tham gia vào một hệ thống phức tạp trong đó các token đại diện có thể được sử dụng trong nhiều giao thức khác nhau, tạo ra một mạng lưới nợ chằng chịt. Khi một thành phần sụp đổ, nó sẽ kéo theo một chuỗi các thất bại. Sự sụp đổ đó có thể không đến từ một cuộc tấn công, mà đến từ sự mất niềm tin. Khi mọi người bắt đầu nghi ngờ về tính an toàn của một giao thức, họ sẽ bán token đại diện đó, làm giảm giá trị của nó, và điều này tạo ra một áp lực lên toàn bộ hệ thống. Một vòng xoáy tử thần thực sự, không khác gì những gì chúng ta đã thấy trong cuộc khủng hoảng ngân hàng truyền thống, nhưng nhanh hơn và không có cơ chế cứu trợ từ chính phủ.
Có một câu chuyện ít người biết đến mà tôi từng trải qua trong thời gian làm việc tại một tờ báo tài chính lớn. Vào năm 2022, khi thị trường đang trong giai đoạn bear, tôi đã phỏng vấn một nhà sáng lập của một giao thức restaking nhỏ. Anh ta thẳng thắn thừa nhận rằng đội ngũ của ông đã cắt giảm các bài kiểm tra bảo mật để kịp tiến độ ra mắt. Ông nói: 'Chúng tôi biết rủi ro, nhưng nếu chúng tôi không ra mắt ngay bây giờ, chúng tôi sẽ mất vị thế cạnh tranh.' Đó là một câu chuyện phổ biến, và nó giải thích tại sao nhiều giao thức có lỗ hổng nghiêm trọng ngay từ khi ra mắt. Sự cạnh tranh gay gắt trong thị trường bull không chỉ tạo ra sự đổi mới, mà còn tạo ra sự bất cẩn.
Vậy, chúng ta nên rút ra điều gì từ tất cả những điều này? Tôi không đang nói rằng restaking là một khái niệm xấu; tôi đang nói rằng nó vẫn đang trong giai đoạn phát triển sớm và có nhiều rủi ro chưa được giải quyết. Nếu bạn là một nhà đầu tư dài hạn, hãy dành thời gian để tự hỏi mình: bạn có thực sự hiểu được cách hoạt động của giao thức mà bạn đang đầu tư không? Bạn có tin tưởng vào đội ngũ phát triển? Bạn đã chuẩn bị cho kịch bản xấu nhất chưa? Nếu câu trả lời là không, bạn có thể muốn giảm thiểu rủi ro của mình, ngay cả trong một thị trường đang tăng giá.
Một xu hướng mới mà tôi đang quan sát là sự xuất hiện của các giao thức bảo hiểm phi tập trung chuyên cung cấp bảo hiểm cho các khoản đầu tư restaking. Nhưng liệu bạn có tin vào một hợp đồng bảo hiểm phi tập trung, khi mà chính hợp đồng đó có thể có những lỗ hổng tương tự? Đây là một câu hỏi mở, và tôi tin rằng câu trả lời nằm ở việc phát triển một văn hóa kiểm toán và minh bạch hơn trong toàn ngành. Chúng ta cần nhiều hơn những báo cáo kiểm toán do các công ty lớn ký tên; chúng ta cần một cộng đồng tích cực tham gia vào việc đọc và phân tích code.
Hãy nhớ lại những gì chúng ta đã học được từ các cuộc khủng hoảng trước đây. Sau sự sụp đổ của FTX, chúng ta đã có những cuộc thảo luận sôi nổi về sự cần thiết của việc tự quản lý tài sản. Sau sự sụp đổ của Terra Luna, chúng ta đã hiểu rõ hơn về rủi ro của các stablecoin thuật toán. Nhưng sau mỗi cuộc khủng hoảng, chúng ta lại quên đi những bài học đó và lao vào những cuộc phiêu lưu mới với cùng một sự nhiệt tình mù quáng. Lần này, hãy thử một cách tiếp cận khác: trước khi bạn đầu tư vào bất kỳ giao thức restaking nào, hãy dành ít nhất một giờ để đọc một trong những báo cáo kiểm toán gần nhất và tìm kiếm các vấn đề chưa được giải quyết. Cốt lõi insight của tôi là: trong thị trường này, sự an toàn không đến từ việc tin tưởng, mà đến từ sự kiểm tra.
Tôi đã từng đứng trước một quyết định tương tự khi đầu tư vào một giao thức stablecoin vào cuối năm 2021. Tôi đã bị cuốn vào sự hào nhoáng của lợi nhuận cao, nhưng dành thời gian đọc code, tôi phát hiện ra rằng cơ chế ổn định giá dựa trên một thuật toán phức tạp mà ngay cả các nhà phát triển cũng thừa nhận chưa được kiểm tra trong môi trường thực tế. Cuối cùng, tôi quyết định không đầu tư, và ba tháng sau, giao thức đó sụp đổ, cuốn theo hàng trăm triệu đô la của những nhà đầu tư khác. Kể từ đó, tôi luôn đặt câu hỏi: điều gì đang ẩn giấu đằng sau sự phấn khích này?
Hãy nhìn vào một dự án cụ thể: EigenLayer đã huy động được hơn 10 tỷ USD từ các nhà đầu tư như a16z và Blockchain Capital. Họ tuyên bố rằng nền tảng của họ cho phép bảo mật phi tập trung trên quy mô lớn, nhưng đồng thời họ cũng phải thừa nhận rằng có những rủi ro chưa được giải quyết trong việc xác minh các dịch vụ bên ngoài. Gần đây, tôi đã đọc một báo cáo kiểm toán của một trong những hợp đồng thông minh cốt lõi của họ, và tôi nhận thấy một số vấn đề tiềm ẩn với quyền hạn của các nhà phát triển. Những vấn đề này không phải là những lỗ hổng rõ ràng, mà là những lựa chọn thiết kế có thể dẫn đến rủi ro khi hệ thống được triển khai ở quy mô lớn hơn. Đây không phải là lời buộc tội, mà là một lời kêu gọi hãy cẩn trọng.
Trong kết luận của mình, tôi không muốn nói rằng bạn nên tránh xa tất cả mọi thứ liên quan đến restaking. Tôi muốn nói rằng hãy tiếp cận nó với một tâm lý của một nhà nghiên cứu, không phải của một người đi săn lợi nhuận. Đặt câu hỏi, tìm kiếm thông tin và luôn luôn sẵn sàng cho tình huống xấu nhất. Bởi vì trong thế giới của chúng ta, nơi mà các thị trường tăng giá có thể che giấu mọi tội lỗi, sự tỉnh táo là tài sản quý giá nhất mà bạn có thể sở hữu.
Cảm ơn bạn đã dành thời gian để đọc bài viết này. Tôi hy vọng rằng nó sẽ cung cấp cho bạn một góc nhìn mới về một trong những xu hướng đang thịnh hành nhất hiện nay. Hãy tiếp tục khám phá, nhưng hãy khám phá với đôi mắt mở to.


